Sáng nay, nắng Tampa dịu như một tiếng chuông rơi xuống lòng người. Trong khoảng trời thanh sạch ấy, Pháp viện Minh Đăng Quang mở ra một ngày không chỉ để nhớ mà để tiếp nối.
Ngày Tổ sư Minh Đăng Quang vắng bóng. Người vắng bóng, nhưng bóng Người thì không vắng. Bóng ấy đi trong từng bước chân khất sĩ. Bóng ấy nằm trong từng nếp áo vàng còn thơm mùi giới luật. Bóng ấy ở trong đôi mắt người Phật tử lặng nghe kể lại hành trạng một đời “Nối truyền Thích Ca Chánh pháp”.
Rồi giữa không khí trang nghiêm ấy, một cánh cửa khác mở ra.
Hội Đồng Giáo Phẩm, Hội Đồng Tăng Già Khất Sĩ Thế Giới quyết định tấn phong bảy vị Thượng tọa lên phẩm vị Hòa thượng. Bao gồm các tân hoà thượng:
1 – HT. THÍCH MINH DIỆU
2 – HT. THÍCH MINH NGHĨA
3 – HT. THÍCH MINH HỘI
4 – HT. THÍCH MINH HUẤN
5 – HT. THÍCH MINH THƯỜNG
6 – HT. THÍCH MINH NGUYÊN
7 – HT. THÍCH THIỆN LỢI
Các vị được tấn phong không phải vì danh mà vì hạnh. Không phải vì tuổi đời mà vì chiều sâu giới đức và nhu cầu hoằng pháp giữa hải ngoại chập chùng. Bảy đóa sen được nâng lên khỏi mặt nước. Không phải để khoe sắc mà để gánh thêm nắng gió.
Hòa thượng Thích Minh Hiếu trao chứng chỉ tấn phong. Tờ chứng chỉ mỏng thôi nhưng phía sau là năm tháng dày. Ngài nhắn nhủ, lời không nhiều nhưng đủ để nhắc rằng: phẩm vị càng cao, thì bước chân càng phải thấp. Hòa thượng, không phải là chỗ đứng cao hơn người mà là chỗ cúi xuống sâu hơn với đời.
Tổ sư đi vào bóng mây năm cũ. Chư vị kế thừa bước ra giữa ánh nắng hôm nay. Một vào, một ra như hơi thở đồng nhất. Và, ở một nơi rất sâu trong mỗi người tham dự hôm nay, có lẽ một lời nguyện mới đã khẽ sinh ra.
Bài viết: Sư cô Huệ Viên.























































































